Showing posts with label kinhnghiem. Show all posts
Showing posts with label kinhnghiem. Show all posts
Tuesday, March 29, 2016
Red bull unleashed #offtournotes
This is a video shot by Albee Layer, Ian Crane, Ian Gouveia and Stace Galbraith, showing some of the behind the scenes fun at the first ever Red Bull Unleashed wave pool event. It might be shaky camera work, but it's a helluva lot more real than the #TOUR
Where is Sancho 2.0 - Surfing West Africa. Feat Tim Boal
For our first episode of the second season of Sancho 2.0 , Benjamin Sanchis & Tim Boal travel to West Africa to surf in some epic conditions.
Edited and Directed :
Salomon Moore
Filmed :
Boula
Gines Diaz
Loic Mitchel
Salomon Moore
Nicole Boronat
Manu Miguelez
Sooundtrack : Flako - Brooklyn Bonita (Stand ´art )
Why This Road Vanessa O'Brien
Wednesday, March 23, 2016
Sinh viên Việt Nam tụt hậu vì những môn học vô bổ
Ngọc Quang (Thực hiện)
(GDVN) - PGS.TS Nguyễn Văn Nhã cho biết, ở nhiều nước đào tạo đại học 4 năm, nhưng sinh viên được học rất sâu về ngành, chứ không học nhiều môn vô bổ như ở Việt Nam.
Vào tháng 1/2016, Bộ Giáo dục đã có tờ trình đề nghị rút ngắn thời gian đào tạo đại học từ 3 – 4 năm. Trao đổi với Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam, PGS.TS Nguyễn Văn Nhã – nguyên Trưởng Ban Đào tạo Đại học Quốc gia Hà Nội nhận định, rút ngắn thời gian đào tạo mà cắt thời gian học ngành thì chẳng khác nào trong bữa ăn để lại toàn món phụ, cắt đi món chính.
Thưa Phó Giáo sư, ông có ủng hộ việc rút ngắn thời gian đào tạo đại học không? Và theo ông, khi rút ngắn thời gian đào tạo thì phải cấu trúc lại thế nào?
PGS.TS Nguyễn Văn Nhã: Tôi ủng hộ quan điểm rút ngắn thời gian đào tạo đại học. Chúng ta biết rằng có 4 khối kiến thức, bao gồm: Kiến thức chung (Chính trị, tư tưởng, ngoại ngữ, toán đại cương…) có tổng cộng vào khoảng 30 tín chỉ. Gần như tất cả các trường đều học khối kiến thức chung này. 30 tín chỉ ấy chiếm mất khoảng 1 năm học. Như vậy thực chất hiện nay đào tạo đại học 4 năm thì học vào chuyên ngành và chuẩn bị cho tốt nghiệp chỉ có 3 năm.
Ở châu Âu, nhiều trường áp dụng chương trình đào tạo 3 năm, nghĩa là họ không có khối kiến thức chung như Việt Nam. Khối kiến thức chung với một số môn học bắt buộc đều được đẩy ra khỏi chương trình đào tạo chính thức, trở thành điều kiện cần cho các sinh viên tốt nghiệp. Thí dụ như ngoại ngữ chẳng hạn, sinh viên có thể học ở đâu cũng được, miễn là cuối cùng phải có được chứng chỉ đúng theo yêu cầu là đảm bảo yêu cầu.
Trong chương trình chính khóa thì bao giờ cũng học từ kiến thức cơ sở, sau đó vào kiến thức ngành, rồi đi sâu vào chuyên ngành. Ở bậc đại học vẫn là kiến thức ngành chứ chưa thể gọi là chuyên ngành, còn đến sau đại học thì mới đi vào chuyên ngành.
Thí dụ như Vật lý rất rộng, phải học cơ, điện, nhiệt, quang… gọi là đại cương; rồi sau đó mới đi theo phương pháp giảng dạy, hay theo Vật lý lý thuyết hoặc một lĩnh vực khác chuyên sâu.
Bây giờ chúng ta đào tạo 3 năm thì có nghĩa là thời gian đào tạo ngành không thể rút đi được, lý thuyết có thể điều chỉnh ngắn đi, nhưng phải tăng thời gian thực hành, đây cũng điểm còn yếu với đa phần sinh viên Việt Nam hiện nay.
Vậy khối kiến thức chung kia phải làm thế nào? Rõ ràng chúng ta cũng chỉ còn cách là đẩy nó ra khỏi chương trình chính khóa, trở thành các lớp học ngoại khóa, và cách dạy cũng phải đổi mới, không thể tiếp diễn tình trạng nhồi sọ những môn học tư tưởng như hiện nay. Thầy cứ đọc, trò cứ chép, rồi thi xong thì chữ thầy trả lại cho thầy.
Cũng có người nói rằng, nếu đào tạo rút gọn, lược bớt đi những phần nội dung chính trị, tư tưởng thì sinh viên được đào tạo ra liệu có còn là người Việt Nam yêu nước không?
PGS.TS Nguyễn Văn Nhã: Đấy là suy nghĩ sai lầm, bởi vì bản thân mỗi chúng ta khi sinh ra là người Việt Nam thì đã có dòng máu yêu nước rồi.
Trong cả cuộc hành trình nhiều năm tháng học từ Tiểu học cho tới Trung học cơ sở, rồi vào phổ thông, các em cũng liên tục được gia đình và nhà trường dạy dỗ truyền thống của dân tộc. Cho nên sẽ là một sai lầm nếu cứ duy trì cách dạy cũ, tức là nhồi cho các em những môn học mang tính tư tưởng một cách khô cứng ngay từ khi bước chân vào giảng đường đại học.
Tôi lấy thí dụ các em học những ngành về nghệ thuật thì ngay từ ban đầu đã phải dạy cho các em những môn học cảm nhận được cái hay, cái thú vị của ngành ấy. Hay những em nào học về Toán thì rõ ràng đam mê của các em sẽ là Toán, vậy phải học những môn có tính gợi mở của Toán, chứ không thể nào vào học là dạy Triết, nào là quan niệm phương Đông, quan niệm phương Tây… những kiến thức đó đều hay cả. Nhưng thiết kế kiểu ấy không phù hợp và nó dễ gây ra tâm lý chán nản cho sinh viên.
Nếu rút ngắn thời gian đào tạo mà lại giữ khối kiến thức chung, cắt vào kiến thức ngành thì có khác nào trong một bữa ăn cắt đi món chính và để lại toàn món phụ. Thế thì nguy hiểm quá.
Vì sao trình độ cử nhân của Việt Nam quá yếu?
Cũng là thời lượng đào tạo 4 năm, nhưng vì sao trình độ của cử nhân Việt Nam với nhiều nước có sự chênh lệch rất lớn?
PGS.TS Nguyễn Văn Nhã: Tôi lấy một thí dụ điển hình là ở nước Mỹ, cũng đào tạo đại học 4 năm, nhưng 4 năm của họ là làm việc thật, làm việc cật lực, chứ không chia thời gian cho những môn học như ở ta, để rồi không dùng được vào ngành học.
Tiêu chí đào tạo của Mỹ rất khoa học, nó được thể hiện rất rõ ràng qua việc sinh viên phải hoàn thành được một bài tập cụ thể, và phải tham gia được vào một nghiên cứu ngay từ năm thứ nhất.
Tới năm thứ hai, sinh viên phải xuống thực tế tại các nhà máy, các cơ sở lao động và phải có được một bài tham luận.
Tới năm thứ ba, sinh viên phải tham gia được vào các công trình nghiên cứu khoa học của thầy cô, để được trực tiếp làm một số việc đơn giản, qua đó hiểu về quy trình, cách thức làm một đề tài khoa học.
Tới năm thứ tư, sinh viên phải có một khóa luận thức sự, phải có được công trình nghiên cứu của riêng mình.
Qua cả một quá trình học tập, làm việc thực tế như vậy cho nên sinh viên của Mỹ nắm rất chắc cả lý thuyết với kỹ năng.
Như vậy, vấn đề đặt ra cho nền giáo dục Việt Nam là khi rút ngắn thời lượng đào tạo thì cấu trúc phải thay đổi, nhưng thay đổi như thế nào thì cho tới nay cũng chưa rõ. Tôi mong rằng, Bộ Giáo dục sẽ có tính toán cẩn trọng, lắng nghe ý kiến của các nhà khoa học, ý kiến của các nhà chuyên môn tâm huyết với giáo dục để đưa ra được cấu trúc khoa học, phù hợp với mong muốn đổi mới của giáo dục Việt Nam.
Cùng với việc tính toán lại thời gian đào tạo đại học, ở bậc phổ thông cũng đồng thời phải cấu trúc lại để phù hợp với sự đổi mới?
PGS.TS Nguyễn Văn Nhã: Đúng như vậy! Tính hệ thống phải được đảm bảo, và cách tốt nhất là làm đồng bộ thì sẽ nhìn thấy cả một chặng đường định hướng nghề nghiệp từ phổ thông.
Theo như đề xuất của Bộ Giáo dục thì bậc Trung học phổ thông có 3 luồng, gồm: Định hướng chung (có tính hàn lâm/khoa học như hiện nay); Định hướng kỹ thuật/công nghệ; Định hướng năng khiếu (nghệ thuật, thể thao). Với sự phân chia 3 luồng rõ rệt như vậy, đào tạo sẽ đi vào chuyên sâu rõ rệt hơn.
Điều tôi muốn nhấn mạnh là với khoảng thời gian 3 năm hoàn toàn có thể xây dựng cho các em một nền kiến thức cơ bản, đảm bảo cho quá trình vào ngành ở đại học. Thí dụ, ngoại ngữ sau khi tốt nghiệp phổ thông, các em đạt được trình độ gì? Đừng để phí 6 năm trời từ trung học cho tới hết phổ thông rồi không đạt được gì.
Tuy nhiên, vì nhiều lý do khác nhau cho nên có thể triển khai ở bậc đại học trước, vì đây là nơi đưa sản phẩm trực tiếp ra thị trường. Việc cơ cấu lại thời gian đào tạo hay giảm bớt số lượng đào tạo với từng ngành, từng trường cũng mới chỉ là một biện pháp cơ bản có tính mở đầu. Cái mà xã hội quan tâm là chất lượng đào tạo, đây là vấn đề tự các trường phải vận động nếu không muốn bị tụt hậu, bị mất sinh viên.
Trân trọng cảm ơn ông!
Thưa Phó Giáo sư, ông có ủng hộ việc rút ngắn thời gian đào tạo đại học không? Và theo ông, khi rút ngắn thời gian đào tạo thì phải cấu trúc lại thế nào?
PGS.TS Nguyễn Văn Nhã: Tôi ủng hộ quan điểm rút ngắn thời gian đào tạo đại học. Chúng ta biết rằng có 4 khối kiến thức, bao gồm: Kiến thức chung (Chính trị, tư tưởng, ngoại ngữ, toán đại cương…) có tổng cộng vào khoảng 30 tín chỉ. Gần như tất cả các trường đều học khối kiến thức chung này. 30 tín chỉ ấy chiếm mất khoảng 1 năm học. Như vậy thực chất hiện nay đào tạo đại học 4 năm thì học vào chuyên ngành và chuẩn bị cho tốt nghiệp chỉ có 3 năm.
Ở châu Âu, nhiều trường áp dụng chương trình đào tạo 3 năm, nghĩa là họ không có khối kiến thức chung như Việt Nam. Khối kiến thức chung với một số môn học bắt buộc đều được đẩy ra khỏi chương trình đào tạo chính thức, trở thành điều kiện cần cho các sinh viên tốt nghiệp. Thí dụ như ngoại ngữ chẳng hạn, sinh viên có thể học ở đâu cũng được, miễn là cuối cùng phải có được chứng chỉ đúng theo yêu cầu là đảm bảo yêu cầu.
Trong chương trình chính khóa thì bao giờ cũng học từ kiến thức cơ sở, sau đó vào kiến thức ngành, rồi đi sâu vào chuyên ngành. Ở bậc đại học vẫn là kiến thức ngành chứ chưa thể gọi là chuyên ngành, còn đến sau đại học thì mới đi vào chuyên ngành.
Thí dụ như Vật lý rất rộng, phải học cơ, điện, nhiệt, quang… gọi là đại cương; rồi sau đó mới đi theo phương pháp giảng dạy, hay theo Vật lý lý thuyết hoặc một lĩnh vực khác chuyên sâu.
Bây giờ chúng ta đào tạo 3 năm thì có nghĩa là thời gian đào tạo ngành không thể rút đi được, lý thuyết có thể điều chỉnh ngắn đi, nhưng phải tăng thời gian thực hành, đây cũng điểm còn yếu với đa phần sinh viên Việt Nam hiện nay.
Vậy khối kiến thức chung kia phải làm thế nào? Rõ ràng chúng ta cũng chỉ còn cách là đẩy nó ra khỏi chương trình chính khóa, trở thành các lớp học ngoại khóa, và cách dạy cũng phải đổi mới, không thể tiếp diễn tình trạng nhồi sọ những môn học tư tưởng như hiện nay. Thầy cứ đọc, trò cứ chép, rồi thi xong thì chữ thầy trả lại cho thầy.
| PGS.TS Nguyến Văn Nhã nhấn mạnh, cấu trúc đào tạo đại học phải ưu tiên tuyệt đối cho ngành học. ảnh: Ngọc Quang. |
PGS.TS Nguyễn Văn Nhã: Đấy là suy nghĩ sai lầm, bởi vì bản thân mỗi chúng ta khi sinh ra là người Việt Nam thì đã có dòng máu yêu nước rồi.
Trong cả cuộc hành trình nhiều năm tháng học từ Tiểu học cho tới Trung học cơ sở, rồi vào phổ thông, các em cũng liên tục được gia đình và nhà trường dạy dỗ truyền thống của dân tộc. Cho nên sẽ là một sai lầm nếu cứ duy trì cách dạy cũ, tức là nhồi cho các em những môn học mang tính tư tưởng một cách khô cứng ngay từ khi bước chân vào giảng đường đại học.
Tôi lấy thí dụ các em học những ngành về nghệ thuật thì ngay từ ban đầu đã phải dạy cho các em những môn học cảm nhận được cái hay, cái thú vị của ngành ấy. Hay những em nào học về Toán thì rõ ràng đam mê của các em sẽ là Toán, vậy phải học những môn có tính gợi mở của Toán, chứ không thể nào vào học là dạy Triết, nào là quan niệm phương Đông, quan niệm phương Tây… những kiến thức đó đều hay cả. Nhưng thiết kế kiểu ấy không phù hợp và nó dễ gây ra tâm lý chán nản cho sinh viên.
Nếu rút ngắn thời gian đào tạo mà lại giữ khối kiến thức chung, cắt vào kiến thức ngành thì có khác nào trong một bữa ăn cắt đi món chính và để lại toàn món phụ. Thế thì nguy hiểm quá.
Vì sao trình độ cử nhân của Việt Nam quá yếu?
Cũng là thời lượng đào tạo 4 năm, nhưng vì sao trình độ của cử nhân Việt Nam với nhiều nước có sự chênh lệch rất lớn?
PGS.TS Nguyễn Văn Nhã: Tôi lấy một thí dụ điển hình là ở nước Mỹ, cũng đào tạo đại học 4 năm, nhưng 4 năm của họ là làm việc thật, làm việc cật lực, chứ không chia thời gian cho những môn học như ở ta, để rồi không dùng được vào ngành học.
Tiêu chí đào tạo của Mỹ rất khoa học, nó được thể hiện rất rõ ràng qua việc sinh viên phải hoàn thành được một bài tập cụ thể, và phải tham gia được vào một nghiên cứu ngay từ năm thứ nhất.
Tới năm thứ hai, sinh viên phải xuống thực tế tại các nhà máy, các cơ sở lao động và phải có được một bài tham luận.
Tới năm thứ ba, sinh viên phải tham gia được vào các công trình nghiên cứu khoa học của thầy cô, để được trực tiếp làm một số việc đơn giản, qua đó hiểu về quy trình, cách thức làm một đề tài khoa học.
Tới năm thứ tư, sinh viên phải có một khóa luận thức sự, phải có được công trình nghiên cứu của riêng mình.
Qua cả một quá trình học tập, làm việc thực tế như vậy cho nên sinh viên của Mỹ nắm rất chắc cả lý thuyết với kỹ năng.
Như vậy, vấn đề đặt ra cho nền giáo dục Việt Nam là khi rút ngắn thời lượng đào tạo thì cấu trúc phải thay đổi, nhưng thay đổi như thế nào thì cho tới nay cũng chưa rõ. Tôi mong rằng, Bộ Giáo dục sẽ có tính toán cẩn trọng, lắng nghe ý kiến của các nhà khoa học, ý kiến của các nhà chuyên môn tâm huyết với giáo dục để đưa ra được cấu trúc khoa học, phù hợp với mong muốn đổi mới của giáo dục Việt Nam.
Cùng với việc tính toán lại thời gian đào tạo đại học, ở bậc phổ thông cũng đồng thời phải cấu trúc lại để phù hợp với sự đổi mới?
PGS.TS Nguyễn Văn Nhã: Đúng như vậy! Tính hệ thống phải được đảm bảo, và cách tốt nhất là làm đồng bộ thì sẽ nhìn thấy cả một chặng đường định hướng nghề nghiệp từ phổ thông.
Theo như đề xuất của Bộ Giáo dục thì bậc Trung học phổ thông có 3 luồng, gồm: Định hướng chung (có tính hàn lâm/khoa học như hiện nay); Định hướng kỹ thuật/công nghệ; Định hướng năng khiếu (nghệ thuật, thể thao). Với sự phân chia 3 luồng rõ rệt như vậy, đào tạo sẽ đi vào chuyên sâu rõ rệt hơn.
Điều tôi muốn nhấn mạnh là với khoảng thời gian 3 năm hoàn toàn có thể xây dựng cho các em một nền kiến thức cơ bản, đảm bảo cho quá trình vào ngành ở đại học. Thí dụ, ngoại ngữ sau khi tốt nghiệp phổ thông, các em đạt được trình độ gì? Đừng để phí 6 năm trời từ trung học cho tới hết phổ thông rồi không đạt được gì.
Tuy nhiên, vì nhiều lý do khác nhau cho nên có thể triển khai ở bậc đại học trước, vì đây là nơi đưa sản phẩm trực tiếp ra thị trường. Việc cơ cấu lại thời gian đào tạo hay giảm bớt số lượng đào tạo với từng ngành, từng trường cũng mới chỉ là một biện pháp cơ bản có tính mở đầu. Cái mà xã hội quan tâm là chất lượng đào tạo, đây là vấn đề tự các trường phải vận động nếu không muốn bị tụt hậu, bị mất sinh viên.
Trân trọng cảm ơn ông!
Ngọc Quang (Thực hiện)
Tuesday, March 1, 2016
Biết nói gì về... Chuyện tình
“Biết nói gì về một cô gái hai mươi lăm tuổi vừa mới qua đời? Rằng nàng đẹp và thông minh. Rằng nàng yêu nhạc Mozart và Bach. Yêu Beatles. Và yêu tôi”. Erich Segal mở đầu Chuyện tình (Love story) (*) nổi tiếng bằng những dòng cô đọng, đặc sắc như vậy.
Nương theo những dòng chữ đó cũng có thể viết rằng: “Có thật nhiều điều để nói về tác phẩm để đời của Erich Segal - nhà văn Mỹ vừa ra đi hôm 17-1 tại London. Rằng đó là một chuyện tình lãng mạn, đẹp và buồn. Rằng nó được kể bằng một thứ ngôn ngữ vừa thô ráp vừa thông minh, đầy lôi cuốn theo cung cách hiện đại”.
Một bi kịch tình yêu - quả vậy, nhưng ở đây không có chuyện “tóc mai sợi vắn sợi dài, lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm”, càng không phải là chuyện tình tay ba, tay tư éo le, gay cấn.
Chàng là Oliver Barrett IV - sinh viên Đại học Harvard, con trai một “đại gia” ngân hàng thuộc một dòng họ danh tiếng, quyền uy, và nàng là Jennifer Cavilleri (Jenny, như cách gọi thân mật) - cô sinh viên trường nhạc Radcliffe, con gái một người Ý nhập cư làm bánh ngọt. Họ tình cờ gặp gỡ, yêu nhau và tự làm đám cưới theo kiểu riêng của mình. Và nàng chết vì bệnh ung thư máu - khi cả hai vừa tạo dựng một tổ ấm hạnh phúc.

Cốt chuyện chỉ có vậy. Nói chung, chuyện tình của đôi tình nhân này hầu như suôn sẻ, tuần tự mà tiến, cha mẹ hai bên có ngỡ ngàng nhưng không cấm đoán gay gắt (ở Mỹ mà!). Chỉ có một trở lực lớn lao duy nhất mà họ - và vô số người - không thể vượt qua được: cái chết vì căn bệnh nan y.
Nếu cứ theo cái tiêu chí cốt truyện hấp dẫn như lệ thường, nghĩa là bi kịch phải lắm tình tiết ngang trái đan xen, phải khéo thắt gút mở gút thì Chuyện tình không “đạt”. Vậy mà, ngay sau khi xuất hiện, Chuyện tình đã trở thành cuốn sách bán chạy nhất trong năm 1970 ở Mỹ, còn phim thì được đề cử đến bảy giải Oscar và sau đó đoạt giải Oscar nhạc phim hay nhất cho Francis Lai.
Giới trẻ nhiều nước trên thế giới đã bị hút hồn theo chuyện tình của họ. Thậm chí câu nói của Jenny đã trở thành câu cửa miệng của bao nhiêu cặp tình nhân thời ấy: “Yêu nghĩa là không bao giờ nói hối tiếc” (Love means not ever having to say you’re sorry).
Điều gì đã tạo nên hấp lực?
Oliver và Jenny là mẫu người tiêu biểu cho giới trẻ ưu tú trong một xã hội công nghiệp giàu có. Và con đường tương lai dường như được trải bằng hoa hồng. Thế nhưng, thực tế lại không phải như vậy. Oliver muốn sống tự lập, luôn tìm cách thoát ra cái bóng nặng nề của cha mình, của dòng họ Barrett “luôn đứng đầu” mọi chuyện. Xung đột của Oliver với người cha và gia đình - dưới góc độ xã hội - có thể thấy thấp thoáng ở đó hình ảnh của thế hệ thanh niên hippy thời ấy với thái độ phản kháng đối với xã hội công nghiệp thừa tiền mà thiếu tình yêu, lối sống gò bó, đạo đức giả; phản đối chiến tranh, giải phóng tình dục…
Với Jenny thì có khác. Tuy cũng phóng khoáng, bỏ qua những lề luật gò bó nặng tính hình thức, nhưng nàng sống êm thấm với những giá trị văn hóa truyền thống Ý - Địa Trung Hải: Jenny coi trọng mối liên hệ tình cảm gia đình, thực lòng muốn hòa giải mối xung đột giữa cha con nhà Barrett; mặt khác, nàng sống hồn nhiên, thiên về cảm xúc - dù rằng cảm xúc ấy nhiều khi bị nén lại, ẩn đằng sau một thứ ngôn ngữ táo tợn, bất cần.
Chính vì vừa có nét giống nhau mà cũng vừa khác nhau nên họ quấn quít lấy nhau, gắn kết không rời. Và Oliver Barrett IV - đứa con lạc lõng của xã hội công nghiệp khô khan, lạnh lùng đã không khỏi ngỡ ngàng thích thú khi lần đầu tiếp xúc với cô con gái lớn lên từ cộng đồng dân nhập cư gốc Ý ở thị trấn nhỏ Cranston, cũng như khi “thâm nhập” vào cái không gian sống nồng ấm, sinh động, đầy tình người của cộng đồng này.
Nhưng cuộc tái khám phá quan trọng nhất với Oliver chính là khám phá ra một tình yêu thật sự với Jenny - một thứ tình cảm “đặc biệt” không hề giống với bất cứ mối quan hệ nam - nữ nào của chàng ta trước đó. Không thực dụng, không chóng vánh dẫn đến quan hệ xác thịt, không dễ đến và không dễ đi - những việc đã trở thành bình thường trong lối sống Mỹ.
Ngay chính chàng ta cũng rất ngạc nhiên về sự “bất bình thường” đến “kỳ quặc” của mình khi trong suốt ba tuần lễ quen biết Jenny mà tuyệt không nghĩ đến chuyện ăn nằm, chỉ có mấy nụ hôn. Jenny quá tinh tế và nhạy cảm để có thể chấp nhận một hành vi chiếm đoạt vội vàng. Còn Oliver một phần vì “sợ sẽ bị cự tuyệt” và phần khác “sợ là mình được chấp nhận bởi những lý do không đẹp”.
Một tình yêu đúng nghĩa khởi nguồn từ đâu nếu không từ sự tôn trọng lẫn nhau và tính chân thực, trong sáng - những điều mà những xã hội khác coi là cần phải có, không thể khác được, thì lạ thay, ở xứ Mỹ hiện đại lại là điều bất ngờ, đánh thức những cảm xúc tươi mới, hướng thượng. Phải chăng người ta tìm lại được cái đẹp tưởng chừng đã mất đi vĩnh viễn?
(*) Cuốn Chuyện tình đã được dịch ra tiếng Việt từ trước 1975, sau này được một số dịch giả dịch lại và cho xuất bản, tái bản nhiều lần với lượng ấn bản lên đến mấy chục ngàn cuốn.
Tham khảo các bản dịch gần đây:
- Chuyện tình, Hoàng Cường dịch, NXB Văn học, 2001.
- Chuyện tình, song ngữ Anh-Việt, bản dịch tiếng Việt của Hoàng Cường và Bích Thủy , NXB Thanh Niên, Hà Nội 2000 (in lần thứ 3).
Sunday, February 28, 2016
8 việc cần làm ngay mỗi buổi sáng khi thức dậy
Để bắt đầu một buổi sáng hiệu quả, hãy: đặt chuông “báo ngủ”, uống nhiều nước, đọc sách, nói “thương” ai đó, và nhiều việc khác ngay nữa!
1. Lên lịch ngủ
Cái gì cũng vậy, trước khi làm phải lên kế hoạch, thời gian biểu rõ ràng thì mới thành công được. Việc ngủ và thức dậy cũng không phải là một ngoại lệ. Để thức dậy thật tỉnh táo bạn đã phải lên “plan” cho việc đi ngủ từ tối hôm trước rồi.
Nói chung, hãy tìm cho mình một khoảng thời gian êm ái nhất để ngả lưng xuống giường. Chẳng hạn 11g đêm leo lên giường là đẹp nhất. Xong đọc sách hay làm gì đó linh tinh cho dễ buồn ngủ rồi ngủ luôn một mạch tới 6g sáng. Sau đó, hãy kiên trì với kế hoạch đi ngủ này. Tự nhiên bạn sẽ thấy mình buồn ngủ vào lúc 11g và thức dậy lúc 6g sáng mà không cần phải có báo thức luôn.
Bình thường mọi người chỉ đặt báo thức buổi sáng thôi à, nhưng còn đặt thêm “báo ngủ” nữa. Cứ 11g đêm là điện thoại lại reo lên, báo tới giờ đi ngủ rồi. Bạn thử áp dụng xem sao nha!
2. Uống thật nhiều nước
Đã 7-8 tiếng trôi qua mà bạn chưa uống một ngụm nước nào rồi. Đó là chưa kể những bạn nào không uống nước vào buổi tối trước khi đi ngủ vì sợ buồn vệ sinh phá hỏng giấc ngủ ngon đó.
Vậy nên, sau khi thức dậy, đánh răng rửa mặt xong thì hãy thưởng cho cơ thể mình một ly nước lọc thật ngon lành. Nó có ích cho việc trao đổi chất và thanh lọc cơ thể, giúp bạn sẵn sàng cho một ngày mới đó.
3. Tập thể dục ngay
Tập thể dục có lợi như thế nào với sức khỏe thì bạn chắc cũng biết rồi, chỉ tại bạn thấy hơi lười nên bỏ qua không tập thôi.
Vậy thì bắt đầu từ sáng mai, khi mà bạn dậy từ 6g sáng và không biết làm gì cho tới 9g đi làm thì hãy thử vài động tác thể dục tại nhà, như hít đất, đu xà hay gì cũng được. Hãy duy trì và biến nó thành một thói quen, bạn sẽ thấy sức bền của mình tăng lên đáng kể đó!
Đừng biện hộ là bạn sẽ đi làm về rồi tập. Lúc đó bạn sẽ không còn đủ năng lượng để tập đâu. Với lại, bạn còn hẹn hò, đi chơi với bạn bè nữa. Việc nào làm trước được thì làm luôn cho rồi, phải không?
4. Ăn sáng đàng hoàng
Dân văn phòng hay ăn sáng qua loa lắm nha! Nguyên nhân chủ yếu là do các bạn hay “ngủ nướng”. 9g phải vô làm thì thôi ngủ tới 8g30 dậy mặc quần thay áo vẫn còn kịp. Thế là không còn thời gian để ăn sáng luôn.
Làm trong văn phòng, bạn cũng hiểu được là buổi sáng có rất nhiều việc tiêu tốn năng lượng và chất xám. Vậy thì hãy tận dụng khoảng thời gian dư dả do dậy sớm để đi ăn một bữa sáng thật chất lượng nha. Hẹn bạn bè ra ăn tán gẫu cũng được, ăn sẽ ngon hơn đó.
5. Đọc sách
Thường người ta hay khuyên đọc sách vào buổi tối trước khi đi ngủ cho dễ ngủ. Bạn có thể thử đọc sách buổi sáng vài lần cũng thấy thú vị làm sao. Hơn nữa, vào sáng sớm, đầu óc bạn như một tờ giấy trắng vậy đó. Thu nạp kiến thức vào thời gian này sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
Mà bạn không cần phải đọc ngấu nghiến gì đâu, một chương sách thôi cũng đủ giúp não khởi động để có một ngày làm việc thật hiệu quả rồi.
6. Viết
Nghe có vẻ lạ, nhưng việc viết một cái gì đó (như status Facebook, nhật ký, tản văn, v.v…) vào buổi sáng sẽ giúp kích thích sự sáng tạo, sức tưởng tượng của bạn. Việc này tốt cho tất cả mọi người, vì bây giờ làm gì cũng cần phải có một chút phá cách để không phải dẫm vào những lối mòn xưa cũ nữa, đúng không?
Vậy thì bạn hãy thử viết vào buổi sáng đi. Viết cái gì cũng được. Đừng nghĩ là viết cho ai đó đọc. Viết cho mình là được rồi. Hãy chờ xem, rồi bạn sẽ trở thành một con người thú vị như thế nào!
7. Nghe nhạc
Tác dụng của âm nhạc lên trí não của con người thì khỏi phải bàn rồi. Hãy khởi động ngày mới của bạn bằng một tí âm nhạc. Bạn có thể kết hợp nghe nhạc trong lúc tập thể dục cũng được. Chúng tôi tin rằng bạn sẽ cảm thấy hứng khởi vô cùng sau khi nghe nhạc đó.
8. Nói “thương” ai đó
Bạn có biết là 7 việc vừa nêu ở trên bạn chỉ làm cho bản thân mình không thôi. Tức là, bạn làm tất cả để cho mình khỏe hơn, đẹp hơn, giỏi hơn. Chắc chắn chỉ với việc hoàn thành 7 việc trên hàng ngày vào mỗi buổi sáng, bạn sẽ trở thành một con người hoàn thiện, vui vẻ hơn.
Tuy nhiên, hãy thử làm một cái gì đó cho một người khác xem sao. Tại vì, làm cho người khác vui cũng chính là cách hữu hiệu nhất tiếp thêm năng lượng cho bản thân đó. Hãy nói “thương” ba mẹ, nói “nhớ” người yêu, nói “cám ơn” với ông bán cà phê gần công ty. Một chút điều nhỏ nhắn như vậy nhưng sẽ tạo ra một nguồn năng lượng vô giá cho bạn và cho cả những người xung quanh nữa.
Theo HR Insider
10 cách giúp bạn thông minh hơn mỗi ngày
Có phải bạn vẫn lầm tưởng rằng trí thông minh chỉ phát triển ở tuổi nhỏ? Một thực tế cho thấy, phần lớn những chủ đề về phát triển trí thông minh thường chỉ tập trung vào độ tuổi trẻ nhỏ. Nên nhiều người lầm tưởng rằng trí thông minh sẽ không tăng thêm khi ta lớn lên. Tuy nhiên nghiên cứu đã chứng minh rằng chúng ta hoàn toàn có thể “thông minh” hơn ở mọi độ tuổi.
Dưới đây là 10 điều mà cách nhà lãnh đạo trong nhiều lĩnh vực khác nhau đã áp dụng để khiến họ trở nên “thông minh” hơn mỗi ngày. Hoạt động nào sẽ phù hợp với bạn?
1. Online một cách hữu ích hơn
Online không có nghĩa tất cả chỉ là mạng xã hội và những video giải trí. Bạn sẽ rất dễ dàng để tìm kiếm những trang web để học thêm điều gì đó, ví dụ nhưng những khóa học online, Tedtalk hoặc các trang thông tin ở nhiều lĩnh vực khác nhau.
2. Ghi lại những điều bạn đã học
Bạn không cần mất quá nhiều thời gian và công sức để viết lại chúng thật dài hay thật hay. Chỉ cần vài phút mỗi ngày để viết lại những điều mình đã học được trong ngày, đó sẽ là khoảng thời gian bạn nhìn lại và nghiền ngẫm nó. Bạn hiểu rõ những điều mới và nhớ rõ những kinh nghiệm của mình.
3. Tạo 1 to-did list
Thường ta nghĩ chỉ cần to-do list để quản lí công việc và các dự án tốt hơn. Tuy nhiên, bạn có biết rằng sự Tự Tin là một trong những yếu tố giúp chúng ta thông minh hơn. Vì thế đừng chỉ tập trung vào những việc cần làm, mà cũng dành thời gian xem lại những việc bạn đã hoàn thành để tăng thêm tự tin nhé.
4. Chơi giải câu đố và xếp hình
Các trò chơi giải câu đố, cờ, hoặc board game không chỉ giúp giải trí mà còn giúp chúng ta vận dụng não bộ . Khi chơi bạn buộc sẽ phải xử lí thông tin và suy nghĩ phương án tối ưu, đó cũng chính là lúc bạn luyện tập cho não hoạt động tốt hơn.
5. Đi với những người bạn thông minh
Jim Rohn, nhà diễn giả người Mỹ, đã nói “Bạn là trung bình cộng của 5 người mà bạn dành nhiều thời gian với họ nhất”. Việc tiếp xúc với những người bạn thông minh hơn mình là một cách nhanh chóng để giúp bạn học hỏi thêm. Bạn có thể học từ họ cách nói chuyện, cách suy nghĩ, giải quyết tình huống, v..v..
6. Đọc thật nhiều
Nhiều người vẫn thường nói rằng khi đọc, nên đọc kĩ, suy ngấm, thấu hiểu và áp dụng nó để đạt được hiệu quả tối ưu từ những kiến thức mới. Tuy nhiên hầu hết mọi người đều đồng ý rằng việc số lượng đọc cũng rất quan trọng. Bạn có thể hình thành thói quen đọc báo mỗi ngày, hoặc đọc những quyển truyện dài nhằm tăng khả năng đọc nhanh và tiếp thu lượng kiến thức lớn.
7. Giải thích những điều bạn học được cho người khác
Albert Einstein đã nói rằng “Nếu bạn không thể giải thích một điều gì đó cho người khác hiểu, nó đồng nghĩa với việc bạn vẫn chưa thật sự hiểu rõ điều đó”. Tiếp thu kiến thức mới thì đơn giản, nhưng để tạo ra những giá trị lớn từ những kiến thức đó, hãy học cách hiểu rõ và nó truyển tải cho những người khác.
8. Học một ngôn ngữ mới
Tất nhiên là bạn không cần phải trở thành nhà 1 ngôn ngữ học để thông minh hơn. Thông qua việc nghe, hiểu và nói một ngôn ngữ khác, khả năng xử lí thông tin của não bộ sẽ tăng lên. Từ đó nó sẽ có lợi khi bạn khi bạn gặp phải một vấn đề phức tạp và cần khả năng xử lí thông tin tốt.
9. Dành thời gian cho những khoảng lặng
Bạn có thể hình dung khả năng tiếp thu của mình giống như một ly nước, nếu bạn chỉ nghĩ đến việc tiếp thu những điều mới không thôi thì sẽ có lúc bạn cảm thấy bị quá tải. Đôi lúc bạn cần những khoảng lặng, hãy tìm một nơi yên tĩnh. Bởi đó là lúc não bộ sẽ xử lí những kiến thức mới bạn vừa tiếp nhận.
10. Đừng ngại thử những điều mới
Sau khi rời đại học, Steve Jobs đã tham gia vào khóa học viết thư pháp. Nó chẳng có vẻ gì liên quan đến Apple sau này, nhưng những kĩ năng thiết kế ông học từ khóa học đã giúp ích rất nhiều cho việc tạo ra chiếc Mac đầu tiên.
Bạn khó mà biết chính xác điều gì bạn làm hiện tại sẽ có ích cho tương lai của mình. Vì thế đừng ngại thử những điều mới và khác nhau. Một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra rằng những điều mới bạn học được sẽ kết nối với nhau và tạo ra nhiều giá trị lớn cho tương lai của mình.
Nguồn HR Insider
6 bí quyết của một người “làm ít được nhiều”
Chỉ trong hôm qua tôi đã du hành qua hai đất nước, hoàn tất ba dự án cho khách hàng, thỏa thuận thành công với một đối tác mới, và về nhà cùng nấu bữa tối với “người quan trọng” của tôi.
Tôi làm việc khoảng 25 giờ mỗi tuần, ngủ đủ 8 tiếng mỗi ngày, thỉnh thoảng nghỉ phép đột xuất nhưng vẫn hoàn thành nhiều việc hơn hẳn trước đây, lúc còn cặm cụi ở văn phòng mỗi tuần hơn 60 tiếng.
Dĩ nhiên tôi không phải siêu nhân. Những gì tôi vừa kể cũng chẳng phải để khoác lác.
Bạn thấy đó, hơn một năm làm việc tự do đã dạy tôi những bài học quý giá về quản lý hiệu suất công việc và thời gian. Những bí quyết dưới đây có vẻ rất đơn giản. Nhưng một khi thực sự áp dụng, bạn sẽ nhận thấy mình ngày càng tốn ít thời gian để hoàn thành công việc.
1. Tận dụng hiệu ứng Zeigarnik
Bộ não bạn được tạo nên với một chức năng khá “phiền toái”, đó là không ngừng nhắc nhở bạn về những việc còn dang dở để thúc đẩy bạn hoàn thành. Chức năng này còn gọi là “hiệu ứng Zeigarnik”, và nhiệm vụ của nó là giúp bạn hoàn tất những gì bạn đã bắt đầu.
Vì vậy, bất kể bạn cảm thấy như thế nào về công việc phải làm, hãy bắt đầu thực hiện nó, ít nhất là một bước nhỏ.
Viết lách là việc của bạn? Hãy mở một tập tin trống và gõ bất cứ điều gì bạn thích. Cần lên kế hoạch đám cưới? Hãy thử xem qua vài thiết kế hoa cầm tay. Mai là hạn chót nộp kế hoạch tiếp thị? Hãy viết ngay dăm ba ý tưởng phim quảng cáo vừa nghĩ đến.
Trong 99% trường hợp, bạn sẽ hoàn tất công việc một khi đã khởi đầu.
2. Sử dụng công cụ quản lý dự án (cho cả những công việc ngoài kinh doanh)
Bộ não chúng ta không ưa việc phức tạp. Khi phải đối mặt với những nhiệm vụ như “lên chiến dịch tiếp thị trong tháng”, não lập tức nản lòng. Nó thích những việc quen thuộc và ít phải “động não” hơn.
Đó là lý do bạn cần chia công việc lớn thành nhiều bước nhỏ, đơn giản và dễ hoàn thành.
Nhưng hẳn bạn không muốn bỏ lỡ bất kỳ bước nào quan trọng? Đây là lúc cần đến các công cụ quản lý dự án.
Có rất nhiều ứng dụng quản lý dự án cá nhân dành cho bạn. Miễn phí có, tốn phí có. Riêng tôi cảm thấy mình làm việc tốt nhất với ứng dụng trực quan “Casual project management”.
Cái hay của ứng dụng này là bạn có thể cấu trúc mọi thông tin theo cách não suy nghĩ – theo kiểu mạng lưới hơn là đường thẳng. Thay vì vẽ sơ đồ công việc với các bước diễn ra tuần tự, bạn có thể tạo nên hình ảnh một dự án lớn với vô số hành động xảy ra đồng thời hoặc nối tiếp.
Nói cách khác, trong nháy mắt bạn có thể vẽ bản đồ toàn bộ công việc, được chia thành nhiều bước nhỏ dễ hoàn thành và hướng thực hiện để đạt mục tiêu.
Dưới đây là ví dụ:
Tại sao công cụ trực quan hóa công việc lại hữu ích với tôi (và có thể cả với bạn)?
– Bạn luôn biết phải làm gì tiếp theo nên không có cơ hội cho bộ não tìm cách trì hoãn.
– Bạn hình dung rõ toàn bộ mục tiêu trong nháy mắt.
– Bạn lập kế hoạch toàn bộ công việc dễ như vẽ nó ra trên giấy (cách tôi thường làm trước đây).
– Nếu bạn làm việc theo nhóm, bạn luôn biết phải hành động như thế nào trong từng thời điểm. Đồng nghĩa với ít thất bại và bớt trễ hạn.
– Bạn hình dung rõ toàn bộ mục tiêu trong nháy mắt.
– Bạn lập kế hoạch toàn bộ công việc dễ như vẽ nó ra trên giấy (cách tôi thường làm trước đây).
– Nếu bạn làm việc theo nhóm, bạn luôn biết phải hành động như thế nào trong từng thời điểm. Đồng nghĩa với ít thất bại và bớt trễ hạn.
Tôi cũng từng thử và thích một vài ứng dụng phi trực quan phổ biến khác như Basecamp, Podio, Trello và Microsoft Project.
3. Thay đổi thói quen
Ngày nay chúng ta dễ dàng tìm được hướng dẫn thực hiện mọi công việc. Nhưng bao nhiêu người trong chúng ta thực sự biến lời khuyên thành hành động? Phải, tôi cũng không ngoại lệ.
Chúng ta đều có những thói quen và phần lớn rất khó thay đổi. Nhưng có một giải pháp thông minh để thay đổi thói quen được gọi là “Vòng lặp thói quen” do Charles Duhigg giới thiệu trong cuốn The Power of Habit. Nói ngắn gọn, một thói quen được tạo nên bởi ba thành phần: tín hiệu (yếu tố “kích hoạt” thói quen), lề thói (hành động thực tế diễn ra), và phần thưởng (sự tưởng thưởng mà bạn nhận được – bên ngoài hoặc nội tại – nhờ thực hiện đều đặn các lề thói).
Tin xấu là bạn không thể thay đổi các “tín hiệu” kích hoạt thói quen. Nhưng tin tốt là bạn vẫn có thể từ bỏ thói quen có hại bằng cách phá vỡ các “lề thói” hàng ngày.
Lấy trường hợp của tôi làm ví dụ. Tôi biết mình không nên cứ cắm mặt vào mạng xã hội từ sáng sớm. Bản thân phần “tín hiệu” trong thói quen này – chia sẻ bài viết mới trên mạng xã hội – không phải xấu. Nhưng việc đó sẽ khiến tôi nhanh chóng bị cuốn vào chuyện lướt web một cách vô thức, và cả ngày còn lại xem như đi tong.
Giải pháp: tôi thu xếp cập nhật bài viết lên mạng xã hội từ đêm hôm trước. Cụ thể hơn, lên lịch chính xác thời điểm để làm việc này và thực hiện hàng ngày.
Bạn có thể áp dụng giải pháp tương tự cho bất kỳ “tín hiệu” nào dẫn đến một thói quen tiêu cực.
Và mỗi lần bạn nỗ lực đạt được một “lề thói” mới, đừng quên tự thưởng cho chính mình. Hãy dự trù một “nghi thức” đặc biệt để ưu ái bản thân, một buổi lướt web thả dàn, tiền mặt, kẹo bánh, hoặc bất cứ thứ gì phù hợp, dễ làm mà bạn thích.
Lặp đi lặp lại “lề thói” mới trong khoảng 21 ngày cho đến khi thói quen mới hình thành.
4. Áp dụng “luật 90 phút”
Khoảng 50 năm trước, Nathaniel Kleitman khám phá ra mức độ tỉnh táo của cơ thể chúng ta sẽ thay đổi từ cao đến thấp cứ mỗi 90 phút trong ngày. Hiện tượng này còn gọi là “nhịp điệu ultradian”. Nói đơn giản – chúng ta có thể đạt năng suất làm việc tối đa chỉ trong mỗi chu kỳ 90 phút.
Điều gì sẽ xảy ra sau 90 phút? Chúng ta bắt đầu tìm cách nạp thêm năng lượng bằng cà phê, đồ ngọt hoặc các hócmôn gây stress của cơ thể như adrenalin, noradrenalin và cortisol. Lúc này, chúng ta bắt đầu mất tập trung, ngừng suy nghĩ rõ ràng và không còn khả năng nhận thức tổng quát.
Hãy cùng nhìn lại ngày hôm qua của tôi. Tôi đến sân bay sớm và làm việc tại quán cà phê trong 90 phút trước khi bay (không có Wi-Fi). Suốt chuyến bay tôi xem phim, và trở lại làm việc trên chuyến xe lửa từ Thụy Sĩ sang Pháp. Trở về nhà tôi nhanh chóng kiểm tra email, ăn tối và tiếp tục làm nốt việc trong vài chu kỳ 90 phút nữa.
Kết quả, chỉ trong hơn 4,5 tiếng, tôi đã thu xếp xong lượng công việc mà trước đây thường mất hơn 8 tiếng mới hoàn thành.
5. Lập danh sách công việc ưu tiên
Một nhân viên Lầu Năm Góc đã tóm tắt nguyên tắc này trong vài dòng xuất sắc:
“Đầu tiên tôi lập một danh sách ưu tiên theo thứ tự: một, hai, ba… Sau đó tôi gạch bỏ mọi thứ từ ba trở xuống.”
“Đầu tiên tôi lập một danh sách ưu tiên theo thứ tự: một, hai, ba… Sau đó tôi gạch bỏ mọi thứ từ ba trở xuống.”
Đó là nguyên tắc vàng cho mọi danh sách công việc hàng ngày. Mọi việc có thứ tự sau “ba” sẽ được làm vào ngày mai.
Phải làm gì nếu khó xác định mức độ ưu tiên của các công việc?
– Hiểu được mối tương quan giữa các công việc. Liệu bạn có thể làm việc A mà bỏ qua việc B? Nếu không thể, điều đó chứng tỏ việc B quan trọng hơn. Hãy tập trung vào những việc ảnh hưởng nhiều hơn đến thành công của bạn.
– Sử dụng ma trận quyết định.
Những việc được xếp vào góc trên bên phải ma trận nên được dán nhãn “làm ngay lập tức”. Những việc “có ảnh hưởng lớn” hoặc “khó làm” cần phối hợp với các việc dễ làm hoặc ít quan trọng hơn. Những việc “nhỏ” hoặc “dễ làm” có thể giao cho người khác hoặc thuê ngoài.
– Mẹo nhỏ: Ứng dụng “Casual project management” vừa giới thiệu tính năng mới giúp bạn sắp xếp công việc theo thứ tự ưu tiên rất nhanh chóng. Bạn không còn phải nhức đầu suy nghĩ, chỉ cần làm theo hướng dẫn (cách này hoàn hảo với tôi).
6. Làm việc “tại sân bay”
Bạn có biết đâu là nơi cuối cùng giúp tôi tối ưu hóa hiệu suất công việc? Sân bay và máy bay.
Tôi thường chọn các chuyến bay có chuyển tiếp hơn bay thẳng và xoay sở để làm được nhiều việc hơn trong thời gian bay (điều này còn giúp tôi tiết kiệm hơn 100 đô la Mỹ).
Để tôi giải thích.
Bạn chỉ có một khoảng thời gian nhất định trong khi chờ chuyến bay kế tiếp. Wi-fi miễn phí ở sân bay hay thời gian bay đều giới hạn. Nghĩa là bạn có 90 phút làm việc “nước rút” để đạt đến năng suất tối ưu.
Bạn không bị xao nhãng khi đang ngồi trên máy bay. Điện thoại tắt, internet tắt. Những gì bạn có thể là làm việc thật hiệu quả trong thời gian “nước rút”. Thỉnh thoảng tôi tự tạo môi trường tương tự tại nhà bằng cách ngắt mọi kết nối và chỉ làm việc trong vòng 90 phút.
Tóm lại, đây chính xác là những cách bạn có thể thực hiện để làm ít hơn mà vẫn hoàn thành nhiều hơn.
– Làm bước đầu tiên trong công việc và để Hiệu ứng Zeigarnik giúp bạn hoàn tất mọi thứ.
– Tận dụng lợi thế của các công cụ quản lý dự án để giúp công việc luôn rõ ràng và tập trung.
– Theo dõi các “tín hiệu” của thói quen và biến chúng thành thói quen tích cực.
– Loại bỏ xao nhãng bằng cách lên kế hoạch cho “những ngày ở sân bay”
– Tận dụng lợi thế của các công cụ quản lý dự án để giúp công việc luôn rõ ràng và tập trung.
– Theo dõi các “tín hiệu” của thói quen và biến chúng thành thói quen tích cực.
– Loại bỏ xao nhãng bằng cách lên kế hoạch cho “những ngày ở sân bay”
Hãy vui vẻ làm ít hơn và đạt được nhiều hơn nữa!
Thảo Nhiên (Theo Huffing Post)
7 bí quyết đơn giản để làm việc hiệu quả mỗi ngày
Bạn biết không, có những người cần ít thời gian hơn để hoàn thành nhiều công việc hơn so với người khác? Các chuyên gia nói rằng họ tuân thủ một số chiến lược đơn giản mà tất cả chúng ta cũng có thể áp dụng được. Hãy xem thử nhé.
Đạt được sự tập trung theo một trình tự đơn giản
Đạt được sự tập trung theo một trình tự đơn giản
Hãy cố biến những hoạt động yêu thích vào buổi sáng – như uống trà, đi dạo quanh nhà – thành một nghi thức rũ sạch đầu óc trước khi làm việc. Theo nhà tư vấn điều hành cho các công ty thuộc nhóm Fortune 500 Paul Silverman, dành vài phút để thư giãn và tập trung có thể giúp loại bỏ và thậm chí chống lại những suy sụp về tinh thần. Ông đã vận dụng triết lý thiền Tông Phật giáo để huấn luyện cho các khách hàng phương pháp tập trung: “Mục đích là giúp bạn thở sâu, làm cho bạn cảm thấy dồi dào năng lượng, có ý thức sâu về thực tại, hoàn toàn tập trung và chuyên tâm – đó là kỹ năng mà những người xuất chúng đều có”.
1. Đưa ra một nhiệm vụ rõ ràng và thiết lập những mục tiêu tăng dần để mọi người cùng phấn đấu
Theo Silverman những người dành thời gian tập trung lên kế hoạch rõ ràng trước khi bắt đầu dự án sẽ không bị mất phương hướng hay chần chừ lưỡng lự không biết tiếp tục thế nào. Ông nói rằng “Hãy dành thời gian cần thiết để thảo luận với các đồng nghiệp nhất trí đưa ra một câu ngắn gọn rõ ràng về mục tiêu các bạn cần phải hoàn thành”. Trước khi đưa ra quyết định, các tiêu chuẩn đo lường cũng có thể giúp chúng ta tập trung vào những phần công việc mình phụ trách. Cuối cùng, với một câu nhiệm vụ rõ ràng, bạn cũng sẽ biết khi nào đạt được mục tiêu dự án và hoàn thành công việc.
2. Xử lý những công việc khó khăn trước
Dù là gọi điện cho khách hàng khó chịu hay tổng hợp các số liệu thống kê tạp nham, những người làm việc hiệu quả đều ưu tiên xử lý trước những công việc khó khăn nhất. Việc hoàn thành trước công việc khó khăn và quan trọng nhất trong danh sách những việc cần làm (chiến lược của Brian Tracy trong cuốn sách bán chạy Eat That Frog!) sẽ giải phóng năng lượng tinh thần có thể bị lãng phí khi bạn luôn phải lo lắng về nó. Và điều này cũng khiến phần còn lại trong ngày trở nên dễ dàng xoay xở hơn.
3. Đừng kiểm tra email quá nhiều
Mặc dù thói quen kiểm tra email hàng chục lần trong ngày khá phổ biến nhưng những người làm việc hiệu quả chỉ cần làm việc này rất ít lần. Theo một nghiên cứu gần đây của Đại học British Columbia, những nhân viên được hướng dẫn chỉ kiểm tra email 3 lần/ngày sau một tuần sẽ ít bị áp lực hơn rất nhiều so với những người kiểm tra email thoải mái.
“Những người ít kiểm tra email” có thể trả lời lượng email cũng gần bằng với “những người thường xuyên kiểm tra email” với lượng thời gian ít hơn 20%. Lý do? Tác giả của nghiên cứu này kết luận: “Việc thường xuyên nhìn vào hộp thư làm gia tăng áp lực chứ không phải hiệu quả”. Nếu bạn cần hỗ trợ, hãy thử các phần mềm khoá internet như Self-Control hay Freedom để khoá kết nối internet đến 24 tiếng.
4. Nghỉ giải lao giữa những giờ làm việc
Theo Tony Schwartz, tác giả kiêm nhà sáng lập The Energy Project, con người thường chuyển từ trạng thái tỉnh táo sang mệt mỏi trong vòng sinh học 90 phút. Bản thân Schwartz cũng từng dành 10 tiếng liên tục trong ngày để viết sách. Nhưng sau khi biết cách sử dụng năng lượng của mình hiệu quả hơn, bây giờ ông chỉ tập trung viết 3 đợt 90 phút, xen giữa là thời gian tập thể dục và gặp gỡ giao lưu, điều này đã nâng gấp đôi hiệu quả làm việc của ông. Trước đây phải mất cả năm ông mới hoàn thành một bản thảo thì bây giờ ông chỉ cần 6 tháng để viết xong ngay một cuốn sách – cuốn sách bán chạy do tờ New York Times xuất bản The Way We’re Working Isn’t Working.
5. Vận động một chút sau khi ăn trưa
Đi dạo bên ngoài văn phòng cũng giúp nâng cao hiệu quả: những nhân viên đi bộ 30 phút sau khi ăn trưa sẽ trở về làm việc với tinh thần phấn chấn hơn và có khả năng đối mặt với áp lực hơn, theo một nghiên cứu gần đây của Đại học Birmingham. Cần có hứng khởi hơn? Hãy viết lời khuyên của nhà triết học Soren Kierkegaard ở bàn làm việc: “Tôi đã đi vào những suy nghĩ sâu sắc nhất của bản thân, và nhận ra rằng không có suy nghĩ nào nặng nề đến mức không thể bị dứt bỏ”.
6. Hãy ưu tiên ngủ đủ
Theo Trung tâm kiểm soát dịch bệnh, hơn 1/3 người Mỹ bị thiếu ngủ và tờ Harvard Medical School cho rằng việc mất ngủ đã làm nền kinh tế Mỹ mất năng suất hiệu quả tương đương 63,2 tỷ USD/năm. “Dù có cố gắng chú tâm bao nhiêu, thiếu ngủ cũng làm bạn mất tập trung chú ý và năng lượng”, theo Silverman. “Điều này có tác động đến mọi lĩnh vực cuộc sống. Nếu muốn thức dậy lúc 7 giờ sáng, bạn phải đi ngủ lúc 11 giờ hôm trước. Không cần tính toán gì nhiều”. Và vì những thiết bị đọc điện tử hay máy tính làm ảnh hưởng đến giấc ngủ, các chuyên gia khuyên bạn nên đọc sách giấy trước khi đi ngủ.
7. Rút kinh nghiệm từ thất bại, rồi tiếp tục tiến lên
Với phương châm kaizen, triết lý liên tục đổi mới của người Nhật, những người làm việc hiệu quả có sở trường phân tích nguyên nhân thất bại khi xem xét phiên bản lỗi hoặc khi trò chuyện với đồng nghiệp. Nhưng thay vì nhắc đi nhắc lại sai lầm, họ chỉ đơn giản đưa ra quyết tâm “làm tốt hơn, hoặc thay đổi tốt hơn cho lần sau”, theo Silverman. “Họ có khả năng liên tục cải tiến để làm việc tốt hơn và tự hỏi “Tôi có thể học được gì từ việc này? Tôi có thể làm tốt hơn ở chỗ nào?”.
Kiều Linh (Theo LifeHack)
10 lí do vì sao đọc nhiều đem lại khả năng lãnh đạo tốt
Bạn có biết vì sao thói quen đọc sách sẽ giúp bạn phát triển khả năng lãnh đạo không?
Thói quen đọc sách đang dần mai một trên toàn cầu. Số người có thói quen đọc ít đi dự báo sự thiếu hụt các nhà lãnh đạo trong tương lai. Đọc sách cung cấp nền tảng để trở thành một lãnh đạo giỏi, đó là điều không cần phải tranh cãi. Những lãnh đạo nổi tiếng như Steve Jobs hay Elon Musk rất xem trọng việc xây dựng tư duy bằng cách đọc sách. Dưới đây là những lợi ích mà việc đọc sách mang đến cho khả năng lãnh đạo:
1. Kĩ năng “con người” tốt hơn
Đọc thúc đẩy não bộ kết nối với các nhân vật trong trang sách. Ngay cả khi không đọc đến cuốn sách ấy trong vài ngày, não vẫn tiếp tục tạo ra những liên kết thần kinh với những trải nghiệm và hành vi của các nhân vật này. Qua sự gắn kết với các nhân vật, chúng ta phát triển trí tuệ cảm xúc của mình và liên kết với người khác tốt hơn. Những kĩ năng này rất quan trọng cho việc lãnh đạo vì chúng giúp chúng ta thật sự kết nối với những người xung quanh.
2. Vốn từ vựng rộng hơn
Đọc nhiều giúp mở rộng vốn từ và cải thiện kĩ năng giao tiếp. Điều này đặc biệt quan trọng khi bạn diễn tả mong muốn hoặc suy nghĩ. Bạn có thể tự đặt ra yêu cầu và tìm kiếm câu trả lời cho chính mình một khi bạn hướng đến việc trở thành một lãnh đạo.
3. Quan điểm toàn diện hơn
Thay vì nhìn thế giới từ một góc phiến diện, người đọc nhiều thường có cái nhìn tổng quan hơn. Thông qua đọc sách, bạn có thể đi đến nhiều nơi trên thế giới, tham gia vào nhiều cuộc đối thoại, và trở thành một phần trong câu chuyện đó. Quan điểm toàn diện không khiến bạn bị giới hạn bởi một góc nhìn cụ thể nào hoặc bị ám ảnh bởi khía cạnh thực tế nào đó của cuộc sống. Hơn thế nữa, bạn sẽ nhìn thấy thế giới như một vùng đất với những thách thức và khả năng vô hạn.
4. Khả năng kết nối tốt hơn
Mọi người thích kết nối và tương tác với những người đọc nhiều vì khả năng giao tiếp cùng vốn từ có chọn lọc của họ. Họ có những đánh giá sâu sắc và hiểu biết tốt trong các cuộc đối thoại. Việc kết nối và tạo dựng mối quan hệ với những người giống mình là bệ phóng lý tưởng hướng đến việc trở thành một nhà lãnh đạo.
5. Thoải mái hơn
Theo một nghiên cứu, đọc sách có thể giúp giảm stress. Khi so sánh với những liệu pháp giảm stress khác như đi bộ, nghe nhạc hoặc uống trà, đọc sách được cho là biện pháp hiệu quả nhất vì nó làm giảm nhịp tim và giải tỏa căng thẳng tạm thời. Với trạng thái “tĩnh” hơn, những người đọc sách thường lạc quan và tập trung cao hơn cho công tác lãnh đạo.
6. Tư duy tốt hơn
Theo nghiên cứu, những người đọc sách là những người suy nghĩ tốt hơn. Vì việc đọc xây dựng cho họ khả năng tư duy để tìm kiếm nguyên nhân và giải quyết vấn đề. Ngoài ra, đọc về một đề tài mà mà bạn không đồng tình lại có tác động lớn đến cách suy nghĩ của bạn, cả về lập luận logic và sự sáng tạo.
7. Luôn gợi nhớ về quá khứ
Đôi khi, sách cũng như một chiếc gương phản chiếu nhận thức của bản thân. Đọc một cuốn sách nào đó có thể nhắc nhở bạn về những điều bạn từng biết trước đây. Nó sàng lọc những suy nghĩ, nhận thức, và chỉ giữ lại những ý tưởng quan trọng trong tâm trí của bạn.
8. Tràn đầy năng lượng và có mục đích rõ ràng
Đọc sách khiến bạn cảm thấy tràn đầy năng lượng, lạc quan và tự tin. Người đọc sách có sự nhận thức và hình dung tốt hơn các con đường dẫn đến thành công. Đọc sách giúp họ có tư duy sắc bén và chủ động.
9. Duy trì khả năng tập trung cao
Vì đọc sách thường xuyên, những mọt sách có thể duy trì sự tập trung của họ cho cho một dự án dài hạn. Những người này ghét sự xao lãng ngay cả khi họ không phải đọc. Đây cũng là một nhân tố quan trọng cho bất kì nhà lãnh đạo nào.
10. Quản lí thời gian giỏi
Với bất kì người đam mê đọc sách nào, họ luôn có thời gian cho việc đọc. Thay vì ngồi không chờ đợi, đọc sách luôn là một cách hiệu quả để quản lí thời gian và hoàn tất nhiều việc hơn. Bất cứ phút nào bị lãng phí có thể được tận dụng để đọc sách. Nhận thức này cũng tương đồng với tư duy của những nhà lãnh đạo vì họ xem việc tận dụng từng phút một là yếu tố sống còn để đạt được mục tiêu của doanh nghiệp.
Theo HR Insider
4 câu hỏi giúp bạn giải quyết nhanh gọn “núi” công việc của mình
Mỗi ngày bạn phải giải quyết bao nhiêu là việc: việc ở cơ quan, việc làm thêm, kiểm tra email, gặp gỡ bạn bè, chăm sóc gia đình. Núi công việc này khiến bạn căng thẳng, mệt mỏi và cảm thấy 24 giờ mỗi ngày là không đủ cho bản thân.
Đừng bùng nổ! Hãy tự hỏi bản thân 4 câu hỏi sau, chúng sẽ giúp bạn xử lý tình trạng quá tải của mình một cách nhanh gọn.
1. Ngay lúc này việc gì cần ưu tiên hơn cả?
Liệt kê ra tất cả những công việc bạn cần làm và quyết định xem việc nào quan trọng nhất, việc quan trọng tiếp theo là gì? Những việc nào có thể dời qua ngày mai để giải quyết? Chia bảng công việc của bạn làm 4 mục: việc cần làm ngay, việc cần làm hôm nay, việc cần làm trong tuần, việc có thể làm sau. Hoãn lại danh sách việc cần làm trong tuần và việc có thể làm sau cho đến khi 2 mục quan trọng kia đã được giải quyết xong.
2. Tôi cần tốn bao nhiêu thời gian để làm tất cả những việc này?
Hãy tính toán thời gian hợp lý để có thể hoàn tất công việc và phân bổ công việc thật khoa học. Bạn có thể áp dụng phương pháp này: làm những việc sẽ tốn nhiều thời gian của bạn nhất trước, xong mới đến những việc cần ít thời gian hơn. Hoặc bạn cần sắp xếp thời gian và thứ tự công việc của mình, ví dụ như công việc nào đòi hỏi sự tập trung cao độ nhất để lên đầu tiên và làm vào buổi sáng, việc nào bạn có thể giải quyết ngay trong giờ nghỉ trưa, việc nào có thể làm sau buổi chiều, việc nào có thể làm trong khi bạn đang trên taxi đến buổi hẹn… Có rất nhiều thời gian trống để bạn tận dụng để giải quyết công việc của mình: trên taxi, chờ xe bus, xếp hàng mua vé…
3. Cách làm việc nào với tôi hiệu quả nhất?
Mỗi người sẽ có cách xử lý danh sách những việc cần làm của mình khác nhau, có người chọn việc khó nhất và tốn nhiều thời gian nhất để làm đầu tiên, có người lại chọn giải quyếtnhững việc nhỏ, lắt nhắt trước khi toàn tâm toàn ý bắt tay vào công việc quan trọng nhất. Có người thích làm việc vào sáng sớm, có người lại làm việc hiệu quả nhất vào đêm muộn. Bạn là người hiểu mình làm việc hiệu quả nhất vào thời gian nào, cách nào tốt nhất với bạn, hãy làm theo cách của mình và hãy bắt tay làm ngay, đừng tốn quá nhiều thời gian để lên kế hoạch và quyết định.
4. Giờ tôi phải làm gì để bớt căng thẳng đây?
Có quá nhiều việc để làm và bắt mình chỉ làm, làm và làm không phải là môt ý kiến hay. Một ly café hay một vài động tác yoga giữa giờ có thể giúp bạn tập trung trở lại và tạo động lực giải quyết tiếp sớ công việc cần làm.
Hãy dành 15 phút để nghỉ ngơi: đi bộ, uống café, tán gẫu cùng đồng nghiệp… Bạn sẽ không bao giờ phải than thở “Tôi có quá nhiều việc đến nỗi không có đủ thời gian để ăn trưa nữa”.
Sang Tran (Theo HR Insider)
Subscribe to:
Posts (Atom)


